Kết quả tìm kiếm cho "Mùa ủ nước mắm cá linh"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 179
Khi tiếng chim kêu chiều vọng về từ các cánh đồng lúa bạt ngàn, lòng tôi lại trĩu nặng nghĩ suy về những người mở đất phương Nam.
Mỗi món ăn Tết “độc lạ” của các dân tộc thiểu số không chỉ đơn thuần là một phần của bữa cơm ngày đầu năm mới mà còn là kết tinh giá trị văn hóa, là sợi dây kết nối giữa quá khứ-hiện tại-tương lai.
Vừa hội tụ đa dạng tài nguyên từ đồng bằng, biển đảo, núi rừng, biên giới đến nội địa sông nước, vừa mang nét đẹp đặc trưng, truyền thống các nền văn hóa của dân tộc, An Giang được xem là điểm đến hấp dẫn du khách trong và ngoài nước, nhất là những ngày nghỉ vào dịp lễ, Tết… Về An Giang, du khách sẽ được chào đón bằng sự nhiệt thành, cởi mở và mến khách của người dân vùng sông nước miền Tây.
Là thế hệ thứ ba kế nghiệp gia đình, những người trẻ như anh Trần Bảo Quốc, Nguyễn Huỳnh Anh Khoa hay em Phan Huỳnh Thy không chỉ giữ nghề mà còn sáng tạo, làm mới nghề, kết hợp giữa truyền thống và công nghệ số, đưa sản phẩm truyền thống của gia đình hướng đến thị trường xuất khẩu.
Ở ta, một trong những bài nghe nhiều nhất vào dịp năm mới hẳn có Happy New Year của ABBA. Không cần rành tiếng Anh, nghe giai điệu cũng đã thấy nó không phải bài hát vui.
Giữa phố thị tấp nập, nhiều lúc tôi chợt nhớ quay quắt nồi nước mắm đồng mẹ nấu năm xưa. Hương vị mặn mòi từ cá linh, cá chốt sông Hậu không chỉ làm đậm đà thêm bữa cơm quê, mà còn “ủ” trong đó cả tuổi thơ tôi và tình thương của mẹ.
Không chỉ ăn Tết, người dân còn chọn quà Tết bằng những sản vật sạch, rõ xuất xứ. Hàng quê lên ngôi, kéo theo sức mua tăng và cuộc đua chất lượng mùa cao điểm.
Không chỉ là món quà chúc xuân, giỏ quà Tết OCOP ngày càng được người tiêu dùng ưa chuộng như một cách trao gửi hương vị quê nhà. Từ khô cá đồng, mật ong rừng đến nước mắm Phú Quốc, mỗi sản phẩm trong giỏ quà là một câu chuyện về đất và người An Giang, được “khoác áo mới” bằng bao bì thân thiện môi trường, chỉn chu và giàu cảm xúc.
Giữa thị trường mứt Tết ngày càng đa dạng, nơi nhiều sản phẩm công nghiệp chiếm ưu thế nhờ mẫu mã bắt mắt và sản lượng lớn, một bộ phận người trẻ tại An Giang lại chọn quay về với căn bếp quê, với những nguyên liệu mộc mạc quen thuộc. Bằng tư duy làm nghề tử tế, chú trọng chất lượng và an toàn, họ đang “thổi hồn mới” cho mứt Tết nhà làm, giữ lại hương vị xưa trong hình hài mới.
Mùa xuân về trên vùng đất từng đi qua mưa bom, lửa đạn. Trên những cánh đồng in dấu chân người lính năm xưa, hôm nay là nhịp cày, là tiếng cười rộn rã của nông dân tất bật vào vụ. Giữa sắc xuân bình yên, ký ức chiến tranh không lùi xa mà lặng lẽ hòa vào đời sống, làm nên chiều sâu của một vùng đất anh hùng đang vươn mình đi tới.
Những ngày cận Tết, khắp các vùng nông thôn của tỉnh An Giang, không khí lao động trở nên nhộn nhịp, rộn ràng hơn bao giờ hết. Từ vườn hoa, ruộng rau đến những vườn cây ăn trái, nhà nhà tất bật chăm sóc, thu hoạch, chuẩn bị nguồn hàng dồi dào phục vụ thị trường, mang theo niềm tin về một cái Tết đủ đầy, sung túc.
Trong những chuyến hành trình khám phá vùng đất cửa ngõ Tây Bắc, ẩm thực luôn là sợi dây gắn kết mạnh mẽ nhất giữa du khách và văn hóa bản địa. Việc Thưởng thức đặc sản Lương Sơn Hoà Bình Phú Thọ không chỉ đơn thuần là lấp đầy cái bụng đói sau những cung đường đèo dốc, mà còn là cách để chúng ta cảm nhận hơi thở của núi rừng, sự tinh tế trong cách chế biến của người Mường, người Dao và người đất Tổ.