Kết quả tìm kiếm cho "Mùa ủ nước mắm cá linh"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 189
Nếu như mùa đông xuân từ tháng 10 đến tháng 4 năm sau là cao điểm của “mùa săn mây” với dòng người hối hả, thì Tà Xùa mùa hè lại là khoảng lặng bình yên hiếm hoi. Du khách đến đây mùa này sẽ được tận hưởng bầu không khí mát mẻ tránh nóng lý tưởng và một không gian thư thái, không chen chúc.
Những ngày này, dọc các con đường ở Kim Quy B, xã Vân Khánh (tỉnh An Giang), hương mắm ruốc thoang thoảng trong gió báo hiệu mùa ruốc về. Từ sáng sớm, tiếng máy xay, tiếng người lựa ruốc, đóng khuôn rộn ràng khắp xóm. Dẫu nguồn nguyên liệu ngày một khan hiếm, nhiều hộ dân vẫn bền bỉ giữ nghề, gìn giữ hương vị mắm ruốc truyền thống của vùng quê biển.
Sau thu hoạch, cây hồ tiêu thường rơi vào trạng thái suy kiệt; chăm sóc khoa học là chìa khóa để phục hồi rễ, sạch mầm bệnh, kích thích phân hóa mầm hoa cho vụ tới.
“Con chim dẫu bay xa đến mấy cũng phải tìm cành để đậu, người Mông đi mải miết dường nào cũng phải tìm đỉnh núi cao để lập bản, dựng nhà”. Từ dấu chân mở đất đầy huyền thoại của cụ Giàng Tả vào cuối thập niên 70, Cao Đường - thung lũng mây giăng lưng chừng dãy Cham Chu xã Bạch Xa đã được hình thành. Sau nhiều thập kỷ chìm khuất giữa thâm u đại ngàn, “nàng công chúa” ngủ quên ở độ cao gần 1.000m nay đã bừng tỉnh. Trút bỏ sự biệt lập, Cao Đường đang chuyển mình trở thành điểm hẹn mùa hè đầy mê hoặc, vẫy gọi lữ khách tìm về, trốn cái oi ả phố thị và lắng nghe tiếng gọi bình yên của sương mây, gió núi.
Từ đặc sản địa phương, vật tư nông nghiệp đến nông sản sạch, nhiều hộ kinh doanh đang tận dụng mạng xã hội để kể những câu chuyện phía sau sản phẩm. Cách làm này không chỉ tạo niềm tin với khách hàng mà còn mở rộng thị trường trong thời đại số.
Giá thức ăn thủy sản tăng cao khiến nhiều hộ nuôi tôm, cua ở vùng U Minh Thượng tìm cách tận dụng nhau trâu làm nguồn thức ăn tự nhiên. Cách làm này giúp giảm chi phí, giữ lợi nhuận và mở thêm sinh kế cho người dân ven vuông tôm.
Với người Châu Đốc, nghề làm mắm không chỉ là kế sinh nhai mà còn là cách giữ hương vị quê nhà. Nhiều gia đình đã gắn bó với nghề qua nhiều thế hệ, đưa đặc sản biên giới đi xa.
Ở xã An Phú (tỉnh An Giang) vẫn có một người lặng lẽ giữ nghề làm mắm gia truyền ba đời là ông Trần Văn Nhanh, thường gọi Út Nhanh. Ông không chỉ gìn giữ hương vị mắm xưa, mà còn gây dựng thành thương hiệu đặc sản, sống khỏe giữa thời khan hiếm nguyên liệu.
Từ lâu, chợ mắm Châu Đốc là nơi bán đủ loại khô, mắm trứ danh, mang đậm nét văn hóa ẩm thực miền sông nước. Nghề mắm tồn tại hàng trăm năm, nuôi sống nhiều gia đình và giữ hồn miền biên viễn An Giang.
Nấm tràm Phú Quốc có vị đắng nhưng hậu ngọt, thanh mát, được nhiều người dân địa phương chế biến thành nhiều món ngon, hấp dẫn.
Khi tiếng chim kêu chiều vọng về từ các cánh đồng lúa bạt ngàn, lòng tôi lại trĩu nặng nghĩ suy về những người mở đất phương Nam.
Mỗi món ăn Tết “độc lạ” của các dân tộc thiểu số không chỉ đơn thuần là một phần của bữa cơm ngày đầu năm mới mà còn là kết tinh giá trị văn hóa, là sợi dây kết nối giữa quá khứ-hiện tại-tương lai.